tra công đi đâu rồi
Chủ nhật, 18/09/2022 - 15:43: Cử tri nhớn nhác hỏi nhau: Đại diện của tớ đi đâu mất rồi? TTO - Kỳ họp Quốc hội là sự kiện chính trị trọng đại của đất nước, tuy nhiên mỗi ngày đều vắng khoảng 30 người, cá biệt có phiên biểu quyết vắng trên dưới 100 đại biểu.
Có thể nói, dù những bí ẩn trong thế giới manga, anime có nhiều đến đâu đi chăng nữa thì nữ chính Ran Mori […] Bài viết Hé lộ thứ ẩn sau mái tóc mũi khoan của Ran trong Thám tử lừng danh Conan! đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Cuồng phim .
10 set đồ thu cho chị em công sở - 31/10/2020 ; Mặc đẹp đón Tết 2021: Cập nhật ngay xu hướng thời trang - 24/01/2021 ; Những thứ không nên mặc khi đi máy bay - 31/10/2020
Cùng họ nhà Công ko có nghĩa đc tự tiện đánh cướp đâu anh !bemwin. Nam công nhân tay không chống trả 2 tên trộm có dao. Thảo luận trong 'Thư Giãn Express - Bản Tin Cuối Ngày' bắt đầu bởi whatever1414, 28/9/22. Trang 2 của 2 trang < Trước 1 2. đi 6 7 năm rồi về thôi. Về vẫn
Đi Về Đâu, Tiên Tiên Tải download 320 nhạc chờ Di Ve Dau,Tien Tien. Chạm Series: 2020 - Chúng Ta Vất Vả Rồi Nhiều nghệ sĩ Kiểm tra thời hạn Zing MP3 VIP tại: mymusic. Đóng. Độ nét chuẩn 360p. Độ nét chuẩn 480p.
Các hợp đồng Pakistan yêu cầu khách hàng phải đặt cọc trước và trả phần còn lại vào ngày giao hàng. Tại Chợ Morr ở khu phố New Karachi, rất nhiều những chiếc ô tô cũ đã được giao dịch vào mỗi tối chủ nhật với hàng triệu rupee. Thậm chí vé vào khu vực này (có sức
Vay Tienonline Me. editor Bếu Herbert không nháy mắt nhìn Hạ Hi, ánh mắt tựa như đang quan sát hài tử bảo bối của mình, vừa mong cậu có thể tự mình đi lại vừa lo sợ cậu té ngã, một bên nghiêm khắc một bên lại không kìm chế được đau lòng và sủng nịch, hắn không hề phát hiện cả người mình căng chặt, chỉ trực chờ Hạ Hi có dấu hiệu ngã xuống lúc nào là kịp thời đỡ lấy. Hạ Hi cảm thấy chân mình càng ngày càng chết lặng, sau đó bỗng nhói lên một cái, một trận đau nhức đánh úp lại, mỗi một bước chân dẫm xuống là buốt tới tận óc. "Đinh ——, giá trị bị ngược tăng 5 điểm, tổng điểm 45." Nghe thông báo của hệ thống thần kinh Hạ Hi không kìm được rung lên, còn Herbert vừa thấy Hạ Hi té ngã, đau lòng không thôi "Được rồi, không luyện nữa, ngày mai chúng ta tiếp tục." Hạ Hi quyết đoán lắc đầu. Tra công ngươi không cần kéo chân sau của ta được ko?, không ai có thể trở ngại việc ta soát giá trị ngược !!!! "Đinh ——, chúc mừng ký chủ kích phát chi nhánh nhiệm vụ ' chạy đi tiểu nhân ngư ', thỉnh ký chủ dùng thuần thục hai chân đi đường và chạy, thời hạn một tháng, nhiệm vụ tặng thưởng 500 tích phân tặng thêm 1 quyển 'nhập môn tu chân tinh nghĩa'." Nghe vậy Hạ Hi càng kiên định phải tập đi bằng được, thử qua thử lại hơn 10 lần, rốt cuộc trước sự lo lắng của Herbert, tự lực bước đến trước mặt hắn. "Đinh ——, giá trị bị ngược tăng 10 điểm." Tuy rằng hai chân đã chết lặng không còn cảm giác, nhưng Hạ Hi lại vô cùng vui vẻ. Tiểu nhân ngư tươi cười sáng lạn thẳng tắp phóng vào trong lòng Herbert, khiến hắn không hiểu sao sinh ra một loại cảm giác choáng váng, nhịn không được nhẹ nhàng ôm đối phương vào trong lòng ngực, "Tiểu Hi......" Herbert đột nhiên có rất nhiều điều muốn nói với cậu, rồi lại không biết mở miệng như thế nào. bộ dáng Hạ Hi nghiêm túc chuyên chú làm việc so với bất kì một thời điểm nào khác đều xinh đẹp mê người trên giường mê người hơn a ơi , làm hắn nhịn không được muốn ôm lấy cậu, mãnh liệt hôn lên môi chịch luôn cũng được a ơi. Tiểu nhân ngư của hắn sao có thể đặc biệt đến vậy, cậu so với bất cứ người nào đều đáng yêu thiện lương hơn, thậm chí còn kiên trì bất khuất hơn binh lính dưới trướng hắn, hắn chưa bao giờ chỉ xem cậu là một nhân ngư - Hạ Hi là bạn lữ mà hắn dùng toàn bộ linh hồn của mình thương yêu. Hạ Hi hoàn toàn không biết cảm xúc đang khuấy động trong lòng Herbert, ngây thơ hỏi "Có chuyện gì sao?" "Gọi tên của ta được không? Kêu ta Geel." Đây là nhũ danh của Herbert, khi cha mẹ hắn còn sống thường gọi hắn như vậy, hắn đột nhiên rất muốn nghe tiểu nhân ngư gọi mình như vậy. "Geel," Hạ Hi thực ngoan ngoãn nghe lời, sau đó nói "Tôi sắp không đứng được." Herbert còn chưa kịp cảm nhận hết niềm hạnh phúc khi nghe Hại Hi niệm tên mình, đã bị câu nói phía sau làm khẩn trương "Làm sao vậy?" Thấy Hạ Hi cơ hồ lung lay sắp đổ, Herbert trong lòng trầm xuống, "Có phải chân đau hay không?" "Ân."
Tuy rằng so thời gian dự định chậm một ít, bọn họ vẫn bình an chạy tới thành phố B. mỗi ngày bên ngoài căn cứ Liên minh đều có người xếp hàng xin tiến vào, từ xa nhìn lại đã thấy hai hàng người rất dài. Nhìn đám người vây quanh đội ngũ, Hạ Hi hiển nhiên thực vui vẻ. —— bởi vì ở đâu có người ở đó có tra công a! Chu Tấn Viêm còn tưởng rằng Hạ Hi khẩn trương là do sắp được gặp anh trai. Hắn là cảnh sát, mà sản nghiệp Mạc gia cũng có một phần dính đến thế giới ngầm, nên hắn đương nhiên cũng có không ít hiểu biết. Sớm nghe nói tân nhiệm gia chủ Mạc gia - Mạc Hà làm người độc ác, Chu Tấn Viêm đột nhiên có chút lo lắng y có thể đối Hạ Hi không tốt hay không, nhịn không được tiến lên nhẹ nhàng cầm tay cậu. Lại thình lình nghe thấy tiểu thiếu chủ hỏi "Anh đã thích tôi đúng không?" Chu Tấn Viêm tức khắc liền khẩn trương, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói thế nhưng trong lúc nhất thời lại ăn nói vụng về không biết nên nói cái gì, chỉ có thể theo bản năng gật gật đầu, "Phải." Rõ ràng đã sắp ba mươii, thế nhưng đối mặt với người mình thích, hắn lại như mấy thanh niên đầu xanh đầu đỏ mới dậy thì chân tay luống cuống. Tưởng đem chính mình sở hữu tất cả đều cho người trước mắt, thậm chí hận không thể đem toàn bộ thế giới đều cho cậu, lại không biết nên biểu đạt điều đó như thế nào. Chu Tấn Viêm thấp thỏm chờ đợi tiểu thiếu chủ đáp lại, nhưng mà phản ứng của đối phương không giống bất cứ những gì hắn từng nghĩ, hắn chỉ nghe được cậu nhẹ nhàng mở miệng "Chu Tấn Viêm, chúng ta chia tay đi." Chu Tấn Viêm nhìn Hạ Hi, ý đồ từ trên mặt cậu nhìn ra dấu vết đùa giỡn, chính là biểu tình khi đối phương nói chia tay lại giống hệt như ngày mới gặp đó đối với hắn, nói thích hắn. Chu Tấn Viêm thở gấp gáp một hơi, hồi lâu mới tìm lại được thanh âm của chính mình, khàn khàn hỏi "...... Vì cái gì?" "Bởi vì tôi cảm thấy anh hết thú vị rồi." Tiểu thiếu chủ nháy đôi mắt xinh đẹp vô tội, ngữ khí còn mang theo chút thất vọng, "Tôi luôn cảm thấy rằng anh là loại người rất có tính khiêu chiến, có thể làm tôi chơi vui vẻ, nhưng thật không ngờ anh lại nhanh động tình như vậy, không thú vị, thật là quá vô vị." "Anh không phải không thích tôi sao, nếu như anh có thể luôn kiên định như thế thật tốt?" Câu này bất luận kẻ nào nghe xong đều sẽ cảm thấy thật quỷ dị, Hạ Hi lại nói dị thường nghiêm túc "Tôi vốn là thật lòng mong chờ nhận định anh là tra công, nhưng vì sao anh lại thích tôi chứ?" Chu Tấn Viêm ngơ ngác đứng, giây phút này đột nhiên vô pháp hô hấp, trong lúc này hắn lại thấy mình như con mèo bị Hạ Hi giết bỏ lúc trước, rõ ràng ánh mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, mà toàn thân lạnh lẽo. Hắn kỳ thật giống như con động vật kia, đều chỉ là một món đồ chơi bị tiểu hài tử nhìn trúng mà thôi, sở hữu tự cho là hạnh phúc ấm áp bất quá đều xuất phát từ đứa trẻ này nhất thời cảm thấy mới lạ, chờ cậu chơi chán rồi sẽ không lưu tình chút nào vứt bỏ. Lúc này bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát "Uy, mấy người kia, đứng lại!" Hạ Hi xuống xe liền làm lơ đội ngũ trực tiếp đi phía trước, bất tri bất giác cách lối vào càng ngày càng gần, khó tránh khỏi khiến cho người xếp hàng cùng nhóm tuần vệ căn cứ chú ý, mấy cái tuần vệ đảo mắt cản lại "Không thấy được muốn xếp hàng sao? Trở về xếp hàng, dị năng giả xếp hàng bên trái, người thường bên phải!" Tiểu thiếu chủ không hề để ý Chu Tấn Viêm, quay đầu đối tuần vệ lẳng lặng nói "Tôi là Mạc khê." "Mạc khê thì sao......" Cầm đầu tuần vệ Trương Nham nói đến một nửa bỗng nhiên dừng lại, "...... Mạc khê?" Liên minh căn cứ là do một tay Mạc Hà gây dựng, nơi này hoàn toàn là thiên hạ của Mạc gia, Trương Nham thân là một cái nho nhỏ tuần vệ trưởng, tuy rằng chưa thấy qua bộ dáng vị kia tiểu thiếu chủ trong truyền thuyết, nhưng tên này tóm lại là nghe qua, huống chi Mạc Hà từ một tháng trước liền phái ra rất nhiều dị năng giả đi tìm em trai y. Trương nham không dám xác nhận Hạ Hi thân phận lại không dám dễ dàng đắc tội, vì cẩn thận, thấp giọng nói vào lỗ tai người bên cạnh "Đi thông tri phía trên, nói có người tự xưng là tiểu thiếu chủ!" Nhưng là bên kia người còn cực cực khổ khổ xếp hàng không biết sự tồn tại của tiểu thiếu chủ, sôi nổi la hét ầm ĩ lên, yêu cầu Hạ Hi quay trở lại cuối đội ngũ. Sắc trời dần dần đã gần đến hoàng hôn, mọi người cảm xúc cũng càng ngày càng trào dâng, nháy mắt liền rối loạn, Trương Nham đang định mang theo đội tuần vệ dùng võ lực trấn áp, lúc này, cửa căn cứ đột nhiên oanh một tiến, mở ra. Một cái thân hình cao lớn nam nhân bước nhanh đi ra, đám người đang ồn áo tranh chấp lập tức biến an tĩnh. Có người trời sinh đã có một loại khí phách vương giả hung áp trấn áp người khác, Hạ Hi nhịn không được ở trong lòng nho nhỏ cảm thán một chút, lại không chú ý tới nam nhân càng chạy càng gần, trong nháy mắt đã mau đến trước mặt cậu. Mạc Hà đi đến trước mặt Hạ Hi còn một thước thì đứng lại, từ trên xuống dưới nhìn một vòng kiểm tra đối phương cả người hoàn hảo không tổn hao gì, sau đó mới lạnh lùng mở miệng "còn biết về nhà ?" Hoàng Kỳ đi theo phía sau Mạc Hà lại đây, nhịn không được âm thầm phun tào, — thật là, thanh âm nghiêm khắc cùng lãnh khốc như vậy, giống như cái người vừa nghe được tin em trai bảo bối trở về đến cuộc họp cũng không thèm để ý vội vội vàng vàng chạy đi lúc nãy đều không phải y. Hạ Hi nháy mắt đoán ra thân phận đối phương, "Anh?" "Hừ." Mạc Hà lạnh mặt từ trong yết hầu ừ một tiếng, xoay người liền đi. Hạ Hi tức khắc có chút không hiểu ra sao, mà Mạc Hà đi được hai bước lại không nghe thấy động tĩnh phía sau, liền dừng lại quay đầu "Còn không đuổi theo? Vẫn là chơi chán một tháng bên ngoài, liền ca ca cũng không cần nữa?" Cứ như vậy, Hạ Hi bị Mạc Hà tự mình mang vào căn cứ, cũng một đường thu hoạch vô số ánh mắt cung kính vấn an, nhịn không được cảm thấy chính mình có loại 'cáo mượn oai hùm'. Thẳng đến trở lại Mạc Hà chỗ ở, một người phụ nữ tròn trịa nhìn thấy Hạ Hi lập tức cười "Tiểu thiếu gia rốt cục đã về rồi! phòng của cậu đã được chuẩn bị, vẫn giống hệt trước, cậu đã xem chưa?" Hoàng Kỳ ở bên ngoài cũng muốn tiến vào, lại bị một đường đều xú mặt - Mạc Hà phịch một tiếng đóng cửa lại, sau đó bắt đầu đối với Hạ Hi hưng sư vấn tội "mau đứng thẳng bên này," chỉ chỉ giữa phòng khách đất trống, "Hảo hảo công đạo rõ ràng một tháng này em đã làm cái gì, anh phái người đi đón, vậy mà em dám trộm trốn đi," nhắc tới cái này hiển nhiên cơn tức không nhỏ "Rốt cuộc sao lại thế này?" Tuy rằng Mạc Hà thoạt nhìn nghiêm khắc, Hạ Hi lại không biết vì sao một chút cũng không sợ. Có lẽ là bởi vì đối phương cho cậu cảm giác giống như anh cả của cậu trong thế giới chân thật. Hạ Tam công tử ở nhà đứng hàng thứ ba, ngoại trừ tư sinh tử Bạch Giản kia, cậu còn có một người anh tên Hạ Sâm, ngày thường thoạt nhìn nghiêm khắc, trên thực tế lại phi thường sủng cậu, nhưng sau đó y gia nhập hội Đồng Minh, cùng gia tộc chặt đứt quan hệ. Hạ Hi đột nhiên rất tưởng niệm Hạ Sâm, nhịn không được đi đến trước mặt Mạc Hà, ngửa đầu nhẹ nhàng nói "Ca ca, em nhớ anh." Vẻ nghiêm khắc của Mạc Hà tức khắc giống như khí cầu bị châm đâm thủng lập tức bẹp. "Làm sao vậy, có phải bị ai bắt nạt hay không?" Mạc Hà cả người có một loại tự thái, nói cho anh anh tẩn chết hắn, Hạ Hi vội vàng lắc đầu, "Không có." "Vậy suôt một tháng trời qua em đang làm cái gì?" Hạ Hi nghĩ nghĩ, "Em gặp một người, chính là sau này em lại cảm thấy hắn không thú vị, nên đem hắn bỏ lại rồi." Mạc Hà lớn lên cũng trong hoàn cảnh vặn vẹo, tự nhiên cũng không hiểu đến phải dạy em trai như thế nào mới đúng, chỉ biết lấy đồng dạng tư duy vặn vẹo đi sủng đối phương, "Vứt bỏ liền vứt bỏ, anh lại tìm vài người thú vị hơn cho em đùa nghịch là được." Mạc Hà quả nhiên nói là làm, đêm đó liền mang theo Hạ Hi đi ra ngoài, thuận tiện mang cậu làm quen với hoàn cảnh căn cứ.
vương gia – tiểu công tử Editor Bếu Khoảnh khắc bị viên đạn xuyên qua ngực Hạ Hi kỳ thực cũng không cảm thấy đau đớn như tưởng tượng. Cậu chỉ kịp nghe được Phanh’ một tiếng vang lên, sau đó trông thấy Tưởng Chiến Uy – đứng đối diện – vẻ mặt đột nhiên đổi sắc, cái gương mặt bình thường vẫn luôn khuyết thiếu biểu tình lại lộ ra sự khủng hoảng trước nay chưa từng có, chỉ trong một giây đã nhanh chóng vọt tới bên cạnh cậu, đem cậu tiếp vào lòng. Máu tươi chỉ trong giây lát đã thấm ướt cả áo, Hạ Hi rất nhanh cảm thấy ngực khó chịu, khó có thể hô hấp, cố gắng trợn to mắt nhìn người đàn ông đang ôm chặt mình, mấp máy miệng muốn nói gì đó nhưng lại không tài nào phát được ra lời. Tưởng Chiến Uy gắt gao ấn chặt miệng vết thương không ngừng đổ máu của cậu, miệng lẩm bẩm “Cố gắng kiên trì thêm chút nữa, tôi tuyệt đối sẽ không để cậu xảy ra chuyện, chúng ta đến bệnh viện…” Phía sau phó quan đã dùng tốc độ nhanh nhất chuẩn bị xe chạy tới bệnh viện gần nhất, ngữ khí Tưởng Chiến Uy tuy rằng còn duy trì được sự trấn định ngày thường, nhưng thanh âm run rẩy đã bán đứng hắn, thậm chí ngay cả bàn tay đang che lấy miệng vết thương của Hạ Hi cũng không tự chủ được run lên. Tưởng Chiến Uy như vậy khiến Hạ Hi không hiểu sao lại có chút đau lòng không nỡ, đột nhiên muốn giơ tay ra chạm đến khuôn mặt hắn, nhưng tay mới gắng gượng được đến nửa đường, tại khoảnh khắc sắp chạm được vào Tưởng Chiến Uy, lại vô lực chậm rãi buông xuống. Tưởng Chiến Uy kinh hãi nhìn cánh tay Hạ Hi buông lỏng xuống, bước chân vội vàng đột ngột dừng lại, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của người trong lòng. Cổ tay yếu ớt nhảy lên vài cái mạch đập rồi đình chỉ hẳn, khiến trái tim Tưởng Chiến Uy trong khoảnh khắc như bị nghìn lưỡi dao đâm vào, đau đến mức khó thở, hai chân cuối cùng vô pháp chống đỡ ầm ầm quỳ xuống đất, cảm thấy chính mình cũng theo cái chết của người con trai trong lòng mà chết đi. Thế nhưng cảm giác tự mình cảm thụ được người trong lòng từng chút từng chút một mất đi hô hấp, mất đi độ ấm…, so với đơn thuần tử vong càng đau đớn gấp trăm lần. Tưởng Chiến Uy trên mặt thống khổ, kể cả khi bị một đao tươi sống lăng trì đến chết có lẽ cũng không khiến hắn đau đớn như vậy, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thực khó tưởng tượng một đầu lĩnh quân phiệt hai tay dính đầy máu tanh sẽ có một ngày lộ ra biểu tình như vậy. Người đàn ông hai tay ôm chặt lấy thi thể đã lãnh lẽo của thiếu niên, như dã thú mất con gầm nhẹ, trong thanh âm nồng đậm tuyệt vọng đến mức khiến người nghe kinh hãi, “Hạ Hi !!” Hạ Hi đột nhiên cảm giác thân thể mình nhẹ bẫng, cúi đầu phát hiện linh hồn quả nhiên thoát ly khỏi cơ thể, bay tới giữa không trung. Sau đó liền nhìn thấy hình ảnh nam nhân cả đời đổ máu không đổ lệ ôm lấy thi thể mình khóc. Từng nhiều lần vô tình cự tuyệt đối phương theo đuổi – Hạ Hi – tại giờ khắc này đột nhiên không hiểu sao có vài phần rung động. Còn nhớ rõ lần đầu gặp mặt Tưởng Chiến Uy là tại bữa tiệc mừng thọ của cha, cái kia đầu lĩnh quân phiệt nghe đồn lãnh huyết vô tình từ đầu đến cuối thọ yến bảo trì tư thái muốn sống chớ tiến lại gần, nhưng khi bữa tiệc vừa chấm dứt, thời điểm cậu ra ngoài tiễn khách, Tưởng Chiến Uy lại đột nhiên cởi áo khoác ngoài quân trang khoác lên người cậu. Đầu thu đêm lạnh, đến quản gia cũng không phát hiện cậu chỉ mặc trên người có mỗi chiếc áo sơ mi sẽ bị lạnh, thế nhưng lại bị một người xa lạ chú ý đến. Trong mắt cậu, đối phương thuộc loại quân phiệt thô lỗ chỉ biết động đao động thương– là loại người cậu ghét nhất, lại bởi vì bị ánh mắt hắc trầm như mực của hắn mà hơi hơi sửng sốt, vô thức không có cự tuyệt. Còn có rất nhiều hồi ức giữa hai người thoáng hiện qua, thế nhưng Hạ Hi đã không kịp nghĩ nhiều, cả người càng ngày càng bay cao, cuối cùng triệt để mất đi ý thức. Con ngươi đen lần nữa mở ra, Hạ Hi trong mắt lướt qua một tia mê mang, nhưng sau một giây đã chuyển về sự trấn định hàng ngày. Cậu nhớ chính mình đã chết, sao lại xuất hiện ở nơi này? cảm giác đầu tiên Hạ Hi chính là lạnh, lúc này mới phát hiện cả người mình đang nằm trên tuyết, sắp bị đông chết. Mà khó hiểu hơn chính là tóc cậu bỗng nhiên dài ra rất nhiều, quần áo mặc trên người giống như… của người cổ đại cổ trang? “Đinh — ” Hạ Hi còn chưa kịp làm rõ hiện trạng, đã nghe thấy một đạo thanh âm máy móc đột nhiên vang lên trong đầu, tiếng nói nhuyễn nhuyễn của một đứa trẻ bỗng nhiên truyền đến “Hoan nghênh người chơi tôn quý đến với hệ thống tiện thụ.” Người chết thì không sợ ma, huống chi Hạ Hi đều đã thể nghiệm qua cái chết, bản thân cậu không có chút kinh hoảng, chỉ không nhanh không chậm ở trong lòng hỏi “Mi là ai?” “Người ta không phải vật !” Giọng trẻ con lập tức phản bác, đúng lý hợp tình lớn tiếng khoe khoang “Ta là hệ thống tiện thụ vĩ đại số 027 !” ” hệ thống tiện thụ? là cái gì?” Trong đầu vang lên âm thanh giở sách, 027 nãi thanh nãi khí đọc “Bản hệ thống chủ yếu thông qua tuyên bố nhiệm vụ mà chỉ dẫn người chơi trở thành tiện thụ, người chơi một khi bị hệ thống lựa chọn, thời gian trước khi hoàn thành nhiệm vụ không thể thoát khỏi giàng buộc với hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành có thể đạt được tích phân điểm số, tích phân có thể đổi đồ ở thương quán, toàn đồ thưởng đẳng ah.” Tốt xấu gì cũng là một trong những kẻ vật lộn có tiếng trên thương trường – Tam công tử, không thiếu kiến thức về các mặt xã hội, Hạ Hi rất nhanh hiểu được khái niệm hệ thống “Nói thẳng ra, ta bị mi buộc định, nhất định phải chấp hành nhiệm vụ mi tuyên bố. nếu như ta cự tuyệt thì sao?” “Vậy cậu sẽ hồn phi phách tán!” Hạ Hi không hề để ý “Dù sao ta đã chết, hồn phi phách tán cũng không xấu.” “Cậu…” 027 lập tức có chút hoảng hốt, ý đồ lợi dụ ” đạt được một mốc tích phân nhất định có thể trở lại thế giới ban đầu, cậu không muốn trở về sao?” “Ta không hứng thú, ” Hạ Hi thân là thương nhân tự nhiên biết rõ đạo lý mua bán trao đổi, thản nhiên nói “Ta tính cách không tốt, không thích bị kẻ khác chế tính an bài nhiệm vụ.” Nói xong có chút ghét bỏ xem xem quang cảnh trắng xóa tuyết xung quanh, “Có thể khiến ta hồn phi phách tán nhanh lên được không, cái địa phương quỷ quái này là gì, lạnh muốn chết.” Đại khái là chưa từng gặp qua kí chủ nào không phối hợp như Hạ Hi, 027 nóng nảy “Cậu không thèm để ý vị trí người thừa kế của Hạ gia, cũng không muốn trở về báo thù?” “Là ta không đủ mạnh, dám đánh cược thì dám chịu thua.” Trong giọng nói tự mang theo một loại ngạo khí không thể xóa nhòa, thứ ngạo khí danh môn thế gia được dưỡng thành này không phải thứ người thường có thể một sớm một chiều bắt chước, khiến cho một hệ thống còn non kinh nghiệm như 027 bị làm cho chân tay luống cuống, “Vậy còn Tưởng Chiến Uy ,cậu cũng không nghĩ đến hắn sao?” Thấy Hạ Hi biểu tình chững lại trong chớp mắt, 027 tiếp tục nói “Cậu phải biết rằng thế giới này vốn là thiết lập Tưởng Chiến Uy cùng anh hai cậu Giản Bạch cùng một chỗ, cứng rắn quân phiệt công xứng với ôn nhu Tiểu Bạch Liên thụ, nhưng không biết vì cái gì hắn lại yêu phải đóa Cao Lĩnh chi hoa như cậu, dẫn đến kịch tình thế giới bị thay đổi hoàn toàn…” “Chờ một chút, Giản Bạch cũng không phải anh hai ta, chẳng qua chỉ là một đứa con riêng cả ngày giả vờ đáng thương, ngay cả tư cách mang họ Hạ đều không có.” “Cậu thì biết cái gì, đấy gọi là nhân vật chính thụ thân thế nhấp nhô điềm đạm đáng yêu. Tóm lại đều là vì cậu, Giản Bạch nguyên bản thiện lương biến thành Hắc Liên hoa, đến cả loại sự tình thuê sát thủ giết em trai cùng cha khác me cũng dám làm, Tưởng Chiến Uy thảm hại hơn, đời này vốn nên quyền thế ngập trời, lại bởi vì cậu cuối cùng thiếu chút nữa rơi vào tình cảnh đến tính mạng còn không giữ được…” Hạ Hi nhịn không được lần nữa nhớ tới Tưởng Chiến Uy. Nam nhân sắc mặt băng lãnh nhưng ánh mắt mỗi lần nhìn mình lại mang theo hơi ấm ôn nhu, bộ dáng cẩn thận khẽ hôn trán cậu… “Nếu như tích phân đạt tiêu chuẩn, ta thật sự có thể trở về? Có thể lựa chọn ngày sống lại sao?” “Không thể.” 027 lắc đầu, “Ta năng lượng chỉ đủ để đem cậu quay trở lại thời khắc bị trúng đạn kia thôi, nhưng có thể đảm bảo cậu sau khi trúng đạn sẽ không chết, qua cứu trị dành lại sự sống. Mặt khác, những vật phẩm cùng kỹ năng đạt được khi làm nhiệm vụ cậu đều có thể mang trở lại thế giới ban đầu. Hai người lại lâm vào trầm mặc một lúc lâu, thời điểm 027 chịu không nổi chuẩn bị tiếp tục thỏa hiệp tiếp, Hạ Hi rốt cuộc nói “Được rồi, ta tiếp nhận.” Trong đầu cậu lập tức truyền đến một trận hoan hô, Hạ Hi chợt nghĩ, hệ thống này cũng không đến mức chán ghét, ít nhất thanh âm nhuyễn manh rất dễ nghe “Đừng hoan hô, ta đang sắp chết vì rét rồi đây.” 027 nghe vậy chậm rãi biến ảo ra một nửa thân hình trong suốt, “Kí chủ cố gắng, đứng lên đi theo ta, đi về phía trước một chút, rất nhanh sẽ có người tới.” Hạ Hi hơi nhíu mày nhìn hình dáng của 027, lông xù ngốc ngốc treo ở giữa không trung vẫy đôi cánh mập mạp đô đô, nhìn qua giống như con gà con vừa mới thoát vỏ trứng không lâu. Lại có một chút lai tạp giống chim nhỏ. 027 phát giác từ trong ánh mắt Hi Hạ chợt lóe qua tia khinh thường, lập tức nói “Ta không phải là gà con với chim nhỏ, ta là phượng hoàng ! Sau khi lớn lên sẽ biến thành phượng hoàng xinh đẹp nhất thiên hạ!” Phượng hoàng? khinh thường trong mắt Hạ Hi quả thực sắp được thực thể hóa, tuy nhiên, lúc này cơ thể cậu quả thật bị lạnh đến mức sắp đông cứng, không muốn tranh cãi sự tình này, Hạ Hi cố gắng đứng lên ý đồ đi về phía trước, thế nhưng hai chân bị đông lạnh vừa nhức vừa tê, đi chưa được mấy bước đã té ngã trên đất, cơ thể không thể khống chế từ trên sườn dốc phủ tuyết lăn xuống. Cả người bị lăn đến choáng váng, tầm nhìn trở lên mơ hồ, trước mắt từng trận phát hắc, giữa lúc ấy bên tai truyền đến tiếng vó ngựa. 027 bay đến gần, không ngừng cổ vũ “Kí chủ kiên trì đừng ngất xỉu , đã có người tới rồi !” Hạ Hi đã hoàn toàn vô pháp nhúc nhích, chỉ có thể ở trong lòng thầm mắng 027 không đáng tin, ngay sau đó nghe tuấn mã hí lên một tiếng, vó ngựa gần như sắp đạp lên thân thể đơn bạc của thiếu niên trên mặt đất, trong giây phút mành chỉ mành treo chuông ấy, nam nhân cưỡi ngựa nhanh chóng phản ứng lại, siết chặt giây cương đổi hướng đầu ngựa, sau đó chỉ nghe thấy tiếng móng ngựa vỗ mạnh xuống nền tuyết bên cạnh. Cung Thần thuận thế xuống ngựa, đi kiểm tra người trên đất. Cơ thể thiếu niên lạnh đến mức dọa người, nhưng bên gáy mạch đập vẫn đang yếu ớt nhảy lên. y khẩn trương đem người cuốn lại. Cảm thấy có người tiếp cận, Hạ Hi thò tay giữ chặt cổ tay áo y, cố gắng trợn to mắt nhìn về phía đối phương, nói “Cứu cứu ta…” Thanh âm khàn khàn giống như chú mèo nhỏ mới sinh khiến Cung Thần trong lòng mềm nhũn, thiếu niên nhìn qua cũng chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, thế nhưng khuôn mặt non nớt che giấu không được dung mạo tinh xảo. Cung Nghi Nam lúc này cũng cầm cung, giục ngựa lao đến ” bên trong khu vực săn bắn sao lại có người lạ, hắn xem chừng không phải thích khách cũng là kẻ xấu, nên trừ hậu họa.” Ở trong mắt Cung Nghi Nam người không liên quan đến lợi ích của hắn đều không có giá trị. Cung Thần nhìn thiếu niên đã rơi vào hôn mê trong lòng, không hiểu sao lại nảy sinh một chút không nỡ, một tay đem Hạ Hi ôm lên ngựa, “Chỉ là một đứa nhỏ không có nội lực, có lẽ là vô tình lạc vào đây, không thể vì lý do đơn giản như vậy mà muốn lấy mạng của hắn.” Cung Nghi Nam nhíu mày, không cho là đúng, lại lười nhiều lời tốn nước miếng. Vì vậy khi Hạ Hi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một cái giường mềm mại,ấm áp, mặt không biến sắc đánh giá hoàn cảnh xung quanh, ở trong lòng hỏi 027 chỗ này là chỗ nào? “Hoan nghênh kí chủ đi đến thế giới thứ nhất của hệ thống tiện thụ!” 027 thanh âm lập tức vang lên trong đầu Hạ Hi, “Thế giới thứ nhất bối cảnh cổ đại, vị trí hiện tại của kí chủ là Tĩnh quốc, để cho người chơi mới kịp thích ứng, đẳng cấp nhiệm vụ đầu đơn giản, khi thân phận kí chủ được thiết lập sẽ được tặng một bàn tay vàng, nhưng lần này thân phận của kí chủ bị ẩn, thỉnh kí chủ tự mình khám phá.” ” nhiệm vụ là gì?” “Đinh –, đầu mối chính nhiệm vụ thứ nhất Tìm kiếm tra công’ đã khởi động, thỉnh kí chủ căn cứ vào phán đoán của chính mình, tìm kiếm chính xác tra công làm mục tiêu công lược, phần thưởng 1000tích phân.” “Đinh –, đầu mối chính nhiệm vụ hai Không oán không hối hận’ đã khởi động đem bị ngược trị’ của tiện thụ – cũng chính là kí chủ đạt đến điểm cao nhất 100 điểm, phần thưởng 1000 tích phân.” “Đinh –, đầu mối chính nhiệm vụ ba Bá đạo sủng ái’ đã khởi động đemsủng ái trị’ của tra công – cũng là mục tiêu công lược của kí chủ đạt đến điểm cao nhất 100 điểm, phần thưởng 1000 tích phân.” “Mặt khác, nhiệm vụ chi nhánh theo diễn biến của kịch tình sẽ ngẫu nhiên kích phát. Cuối cùng hữu tình nhắc nhở kí chủ, nếu chọn sai mục tiêu công lược, có thể vẫn sẽ thu hoạch đươc bị ngược trị’ cùng sủng ái trị’, thế nhưng tiến độ sẽ rất chậm, độ hoàn thành cũng sẽ trở lên tương đối khó.” thanh âm nhắc nhở liên tiếp khiến Hạ Hi cau lại mày, mãi mới có khoảng trống để cậu đặt ra câu hỏi không hiểu nhất từ đầu đến cuối tiện thụ rốt cục là cái gì? Đa phần các hệ thống đều lựa chọn người hiện đại có ngôn ngữ internet , có thể tự động hiểu được hàm nghĩa từ tiện thụ’, đâu nghĩ tới lần này lại là một vị đại thiếu gia dân quốc, khiến cho 027 vừa mới sinh ra chưa đến một tuần rơi vào tình huống khó xử, lại bắt đầu lật sách tìm đáp án. Hạ Hi muốn ngồi dậy, nha hoàn bên cạnh rốt cuộc chú ý đến động tĩnh của người trên giường “Tiểu công tử đã tỉnh !” Một nha hoàn khác lập tức ra khỏi phòng thông báo, không bao lâu, một nam tử trên thân khoác cẩm bào chậm rãi từ cửa đi vào. Dung mạo tuấn lãng, khí chất Trác Nhiên, chỉ nhìn qua cũng biết thân phận của y không phải bình thường, Hạ Hi muốn đánh giá thêm vài lần nữa nhưng mà chưa kịp nhìn kỹ, 027 biến ảo mở ra thân hình, che ở ngay trước người nam nhân, hưng phấn khoe khoang với Hạ Hi ta tìm ra được một sổ tay của tiện thụ, kí chủ đại nhân ngài chỉ cần dựa theo những gì viết trên sổ tay mà làm tuyệt đối không sai vào đâu được. Hạ Hi là loại người hoặc là không làm, một khi đã làm nhất định phải làm thật tốt, vì vậy vừa nghe hệ thống nói ánh mắt liền trở lên nghiêm túc, chuẩn bị nghe 027 giảng giải nội dung sổ tay. Cung Thầnkhông nhìn thấy 027, chỉ thấy được thiếu niên vừa tỉnh lại đang nghiêm túc cùng nóng bỏng nhìn chính mình, nghĩ lầm đối phương nhận ra chính mình là người cứu hắn, dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm kích. Cặp đá mắt mèo mở to so với lần đầu tiên nhìn thấy ở khu săn bắn xinh đẹp hơn rất nhiều, khiến người đối diện tim đập thình thịch. Cung Thần hướng đến bên cạnh giường, tiếp nhận bát cháo trúc nha hoàn bưng , đối với Hạ Hi ôn tồn nói “Đến đây, uống chút cháo trước đi.” 027 đã bắt đầu đọc sổ tay Thứ nhất, ứng với tiện thụ chỉ có thể là tra công. Thứ hai, tiện thụ chịu đánh chịu mắng, bị ngược cả về thể xác và tinh thần đến chết cũng không hối hận. Thứ ba, tiện thụ nguyện vì tra công làm bất cứ chuyện gì, kể cả vì hắn mà chết…” Mới nghe vài câu Hạ Hi liền không thể nhẫn được, cái quỷ gì đây ! tiện thụ bị mất não sao? “Kí chủ không cần kích động !” 027 vội vàng xoa dịu Hạ Hi, “Hãy coi như đây là cái giá mà ngài phải trả để trở về thế giới ban đầu ah” Cung Thần lúc này đã đem cháo đưa tới trước mặt Hạ Hi, “Chậm rãi uống, cẩn thận nóng.” Hạ Hi bị mấy cái định nghĩa về tiện thụ chọc tức đến mức mặt cũng có chút đỏ lên, hơi hơi cúi đầu. Nhìn thiếu niên hai má trắng nõn nhiễm lên một chút đỏ ửng, bộ dạng hơi hơi cúi đầu càng giống tiểu động vật nhu thuận, khiến người nhìn không khỏi muốn chạm một chút ghẹo một xíu, vì thế Cung Thần không để ý người hầu xung quanh kinh ngạc, phá lệ tự mình múc một muỗng cháo nhẹ nhàng thổi thổi, uy về phía cậu, dùng ngữ khí nhu hòa chưa từng có,nói “Ngoan, mở miệng.” Chính là ngữ khí nhu hòa này khiến Hạ Hi chậm rãi phục hồi tinh thần. Tra công hẳn là người có tính tình rất xấu hoặc tính cách thực hung tàn, — ôn nhu như vậy, khẳng định không phải đối tượng công lược? Lúc này Cung Thần còn không biết con đường tình yêu nhấp nhô của mình khởi nguồn chính là từ Tội danh’ vô căn cứ này, y nhìn Hạ Hi cúi đầu một bên tự hỏi một bên rầu rĩ uống cháo, chỉ cảm thấy dáng vẻ thiếu niên uy một ngụm mở miệng ngoan ngoãn ăn một ngụm khả ái vô cùng, đó cũng chính là lý do vì sao ở thế giới hiện đại trò chơi dưỡng trẻ lại được dân mạng yêu thích đến vậy, bởi vì sẽ có một chút nam nhân thích chăm sóc người yêu. 027 chậm rãi bay xung quanh mép bát đinh –, kí chủ vừa được lĩnh quà tặng người chơi mới, xin hỏi có muốn mở ra hay không? Thấy hệ thống ở đây siêu đáng yêu ý ~ động tí là đòi giở sách, người thì tròn trùng trục. Yêu chết mất, bị mê hệ thống này rồi. Thích những bạn thụ cá tính như thế nè o>﹏﹏ tra công đi đâu rồi