tiểu bảo bối em là của riêng tôi

2. Biệt danh hay dành cho người yêu. Biệt danh là một thứ không thể thiếu đối với các cặp đôi yêu nhau. Họ thường gọi nhau bằng những biệt danh ngọt ngào để tăng thêm phần cảm xúc, tình cảm thêm sâu đậm và đặc biệt là để đánh dấu chủ quyền. Hãy tham khảo một Tình trạng: Bản gốc, đang sáng tác. Truyện do ta sáng tác. Nghiêm cấm các hành vi "bắt cóc". Đa tạ. Muốn mang bảo bối đi cảm phiền nhắn tin riêng cho ta. Đừng tự ý mang truyện đi. Văn án : Nhân vật: Tiểu bảo bối thụ: Triệu Thái Bảo Lão đại công: Hà Khải Thiên. Còn có 1 Tôi sai rồi Tiểu Bảo Bối." "Không phải hôm qua anh vẫn gọi em là Tiểu Kiều à? Hừ." Kiều Giác ngồi khóa (1) lên người Vu Phỉ, hôn miệng anh một cái rồi nói: "Nhận sai đúng lúc, thái độ cũng ổn, nhưng anh đã bỏ qua cơ hội được đọc nhật ký của em!" (1) ngồi Ai ai cũng ôm tay ôm chân ôm eo Harry mà xin lỗi . Riêng Voldemort vì sỉ diện mà không bám vợ . Cái kết.. Các công được Harry tha thứ và được tận hưởng sự chăm sóc tận tình của tiểu bảo bối ngoại trừ tên mặt rắn xấu xí vì sỉ diện mà bỏ vợ . Harry đuổi hắn ra Sở Ninh Dực ôm Tiểu Bảo Bối đi lên, chứng tỏ là ba mẹ chồng của cô đã đi rồi. Đây là tài khoản phụ của tôi, tôi luyện là để chém giải sầu. Người anh em nói xem, trộm tài khoản lớn thì có gì không tốt, đừng nên trộm cái tài khoản mà tôi dùng để xả giận Ba ba bảo, ngày đầu tiên ba ba ta gặp appa ta, ba ba chỉ xem appa là em trai, đã thế còn là bạn chung phòng cho nên tiện thể chăm sóc nhau thôi. Nhưng ngày ngày trôi qua, vào lúc nhóm của ba ba đóng mini drama gì đó, bởi vì appa đóng toàn cười cho nên liền NG, còn có phải quay lại Vay Tienonline Me. Khuôn mặt cô đã đỏ ửng từ lâu, cúi đầu không dám nhìn anh, hôm nay anh sao vậy? tính cách lẫn cách nói chuyện đều khác - Anh tính làm gì ? - Đoán đi! Nói rồi Lục Phong dùng cánh tay ôm lấy eo cô. Bảo Nhi không kịp phản ứng thì đã bị anh công kích ngay mạnh mẽ tấn công môi cô . Ngậm lấy cắn mút thỏa thích hai cánh môi non mềm của cô , rất ngọt , ngọt ngào tới mức anh vừa chạm vào đã không còn khống chế được bản thân. Bảo Nhi thảng thốt lại khó chịu đẩy anh ra nhưng sức cô lại quá yếu .Cánh tay càng siết chặt , ép cô sát chặt vào người. Mắt cô trợn trắng, trái tim không kiềm được mà nhảy nhót lung tung. Lục Phong xâm chiếm miệng cô cuồng dã hơn bao giờ hết, sự mềm mại và ngọt ngào này khiến anh phát lúc sau , khi hô hấp không thể trụ nổi nữa,Lục Phong mới chịu rời khỏi đôi môi kia. Nhưng lại đột ngột ôm chặt lấy cô , đôi môi mỏng thủ thỉ bên tai cô . - Hạ Bảo Nhi, kể từ bây giờ em là vợ của Triệu Lục Phong tôi! ___________________________________ Sau khi sắp xếp đồ ở bệnh viện, cô theo anh về biệt thự, mẹ cô đã về rồi, bà muốn tiếp tục cai quản công ty Hạ gia, dù gì nó cũng là tâm huyết cả đời của bà và ông ta. TốiĂn tối xong, cô lên lầu còn anh thì lái xe đi đâu cô cũng không biết, anh ta chỉ nói là cô đừng chờ, bên trong biệt thự trống rỗng chỉ còn lại một mình Bảo Nhi, để điện thế rồi lên phòng đi ngủ. *Bang Lục Thiên - Kính chào Đại ca, Nhị ca. Đám vệ sĩ thấy anh và Minh Huy đi vào liền khom người cúi chào cung kính, anh không nói gì chỉ có Minh Huy gật đầu, cả hai đi vào căn phòng dành riêng cho bang, mồi và rượu được đem lên, Minh Huy thì quàng mỗi bên một em, hai con nhỏ kia ra sức đưa rượu cho cậu, anh ngồi một bên mà nhíu mày tỏ vẻ khó chịu, cất giọng lên nói - Cậu có thể ngừng được chưa? - Lục Phong à!Như vậy thoải mái lắm đó, nếu cần tớ có thể cho cậu một em. Hai con nhỏ kia nghe cậu nói vậy thì khuôn mặt sáng như lượm được vàng, vội cầm ly rượu qua bên mời anh - Anh à, để đêm nay em phục vụ anh nhé ! Cô ta cất tiếng nói mờ ám, bàn tay di chuyển khắp cơ thể anh, khi bàn tay cô ta dần dần di chuyển đến chỗ đó thì một âm thanh rợn người vang lên. '' rắc'' Tay cô ta đã bị anh tóm từ lúc nào, không thương tình mà bẻ luôn cánh tay cô ta, con ả đó hét lên một tiếng, nước mắt giàn dụa, anh gầm lên - Biến! Cô ta vội đứng dậy, khuôn mặt trắng bệt đi ra ngoài cùng nhỏ kia, thấy vậy cậu liền nói - Cậu có cần nặng tay vậy không? Anh không trả lời chỉ nhâm nhi ly rượu, đối với anh, chỉ có Bảo Nhi và duy nhất một mình cô mới được chạm vào anh , sau khi ngồi được hơn một tiếng thì đứng lên cầm áo khoác đi ra cửa không thèm ngó ngàng gì tới cậu làm cậu tức muốn sôi máu . ______ Lúc nữa đêm, lại bị một tiếng vang rối loạn đánh thức , cô chợt tỉnh dậy, sát vách truyền đến tiếng bước chân nhốn nháo, phản ứng đầu tiên trong đầu Bảo Nhi đó chính là có trộm, vén chăn lên rón rén xuống giường . Thuận tay lục lọi tìm đồ vật thích hợp cầm ở trên tay để ngừa ngộ nhỡ..... Rõ ràng hai gian phòng cách nhau rất gần, Bảo Nhi lại cảm thấy như xa một thế kỉ vậy, bên tai âm thanh càng ngày càng gần , tay cô rỉ ra mồ hôi cũng càng ngày càng nhiều, một lát sau lấy hết dũng khí , nhanh chóng mở cửa phòng bên kia, giật mình kinh ngạc , âm thanh biến mất, đèn mở, bên trong phòng một người cũng không có , làm sao lại như vậy? Vừa rồi âm thanh nghe được rất rõ mà .Cho đến khi bên tai một lần nữa truyền đến âm thanh , Bảo Nhi mới giật mình , trong phòng tắm có người. Trên thủy tinh hiện ra bóng dáng cao lớn của một người rất rõ ràng, cô nhanh chóng lao đến đập mạnh vào cổ của hắn , thật may là Lục Phong phản ứng đủ nhanh, lắc mình một cái tránh khỏi công kích của cô, tay nhắm chặt tay cô, còn cô thì đang nhắm mắt. - A...mau buông ra....buông ra - Cô nhắm mắt nhưng miệng cứ hét lên. - Im, làm gì em la giữ vậy ? Âm thanh khí phách vang lên khiến Bảo Nhi nhanh chóng thức tỉnh , mở mắt ra liền nhìn thấy ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào cô, đây là sao ? Sao lại là anh?Bảo Nhi đã đoán sai, vội vàng vứt bỏ chứng cứ phạm tội trong tay - Sao lại là anh? Hơn nữa đêm anh phát ra một vài âm thanh kia, tôi còn tưởng rằng... - Tưởng rằng sao ? - Ăn trộm chứ Cô liếc anh một cái -Ăn trộm sao? Em nghĩ khu biệt thự này là cái gì vậy? Mạng lưới bảo vệ ở đây cao lắm đấy ! - Lục Phong cố nhịn cười, cô thật là ngây thơ mà ! - Vậy thôi anh ngủ đi, tôi đi về phòng trước ! Nói rồi cô xoay người bước đi, vừa mới bước ra được một bước, cánh tay liền bị ai đó nắm chặt bị anh kéo đến trước mặt, cự ly giữa hai người chỉ ngắn ngủi mấy tấc, hơi thở ấm áp của anh lan tỏa trên mặt cô , cô đỏ mặt vội nói - Anh muốn làm gì ? - Không phải nữa đêm em qua đây kiếm tôi là có mục đích sao ? - Anh...anh đừng hồ đồ, là do anh ở bên này phát ra âm thanh làm cho người ta hiểu lầm nên tôi mới qua đây .- Cô vội giải thích, trong lòng đang sợ hãi, anh ta sẽ không làm gì mình chứ? - Ưmh...- Lục Phong nhìn cô vẫn nói nhảm , cánh môi màu hồng mở ra đóng lại tràn đầy hấp dẫn , cúi người ngậm lấy cánh môi đó, vốn chỉ muốn cho cô không nói nữa nhưng hương vị ngọt ngào của cô vượt qua tưởng tượng của anh, lại càng hôn sâu hơn. Hôm nay là ngày đầu tiên nên tôi tha cho em đấy! - giáo viên cau vừa bước vào thì mọi người đã xôn xao thì thầm- Lâm Gia Bảo đúng không?- Hắn là con trai chủ tịch trường đó mày!- Nhìn cũng đẹp trai cao ráo đấy chứ!! Còn hắn thì vẫn lạnh lùng không bận tâm mọi người nói gì mà bước về chỗ ngồi còn trống duy nhất trong lớp- chỗ ngồi bên cạnh nó!! Nó thì không biết hắn là con trai chủ tịch trường nên khá tự nhiên và thoải mái bắt chuyện với hắn- Chào cậu^^ Cậu tên gì thế?!- ...Bảo - hắn trả lời nó đúng 1 chữ- Mình tên Mộc Nhi! Làm quen nhá?!! - Ông à ! có mấy người mặc đồ đen đến tìm ông kìa ! - mẹ cô hốt hoảng chạy vào trong gọi chồng mình - Bà làm gì la lối um sùm vậy, để tui ư..........- ông đang nói thì thấy bọn chúng đi vào , theo sau là 1 người khôi ngô, tuấn tú . - Bây giờ ông muốn sao đây? mắc nợ rồi còn trốn à ?- từ đâu giọng nói của 1 tên bảo vệ phát lên làm không gian càng trở nên u ám . - Ơ ...tôi không có, chỉ là tôi chưa...có..tiền..cho các người!- ông vừa nói vừa run - Ông lại mắc nợ người ta nữa à ....trời ơi...- bà đang nói thì bỗng nhiên ngất xỉu . - Bà ơi bà....mau dậy đi bà...tôi ..tôi xin lỗi. - Ông chủ , bây giờ làm sao đây ?- người bảo vệ đó quay sang Triệu Khắc Minh nói . - Giết - ông ta nói ghê quá...*run run* ác quá ! - Xin ...xin ông tha mạng cho tôi , tôi hứa là sẽ trả đủ số nợ cho ông , cầu xin ông !- ông quỳ xuống van xin Triệu Khắc Minh đang định nói thì 1 giọng nói trong veo cất lên, trong giọng mang theo sự lo sợ và hoảng hốt - Cha à , mẹ bị sao vậy, còn mấy người này là ai ?- cô - Sao con lại xuống đây !- cha cô thấy cô liền mắng . - Cô ta là ai ?- Triệu Khắc Minh khi thấy cô thì liền thay đổi ý định ban đầu là giết ông, thay vào đó bắt cô gái này thì hay hơn , dù gì nhìn cô ta cũng không tệ cho lắm . - Là...là con gái tôi - ông run rẩy nói - Ông không cần trả nợ.....nhưng với 1 điều kiện...- ông nghe Triệu Khắc Minh nói vậy thì vội mừng nhưng không bao lâu sau niềm vui đó đã biến mất . - Nhưng ...sao ? - Tôi muốn con gái Triệu Khắc Minh nói - Sao ?- cô khi nghe nói như vậy thì khiếp sợ . - Sao? 1 là ngay bây giờ trả nợ cho tôi, 2 là con gái ông, ông chọn đi !- ông ta nói xong thì đi ra ngoài - Cha à ...không thể được- cô nói - con hãy đồng ý đi .- ông nhắm mắt nói - Sao? - bây giờ tính mạng cha và mẹ con đang nằm trong tay con , làm ơn đồng ý đi - ông cắn răng nói - Nhưng con không muốn !- cô vừa khóc vừa nói - Cầu xin con, hãy đồng ý đi nếu không ta và mẹ con chết cho con coi - ông đau lòng nói '' Bảo Nhi, cha xin lỗi ''- ông suy nghĩ - Đừng..con...con đồng ý - cô khổ sở nói - Cảm ơn con...cảm ơn - ông mừng rỡ nói - Không sao đâu ạ - cô mỉm cười nhưng mấy ai biết được trong lòng cô đang đau thế nào chứ ! - Sao ? đã nói chuyện xong chưa ?- Triệu Khắc Minh nham hiểm nói - Tôi đồng ý - cô nói - Tốt , bây giờ cô đi theo tôi, đồ đạc tôi sẽ chuyển qua sau - được !- cô - Cha à, nhớ ở nhà giữ gìn sức khỏe, đừng chơi nữa ,cha nhớ chăm sóc tốt cho mẹ - cô nói - Được , con đi đi - ông - Vâng!- cô nói xong thì liền đi theo nhóm người mặc đồ đen , leo lên xe rồi đi mất ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, - Chào mừng người trở về - đám người hầu xếp 2 hàng cúi đầu chào khi thấy Triệu Khắc Minh về - umk, dẫn cô gái này lên phòng của cô ta, đồng thời nói cho cô ta biết nội quy của nơi này - Triệu Khắc Minh nói xong thì lên lầu - À... Phong nhi đâu rồi !- ông quay lại làm đám người hầu đứng tim, nghe ông hỏi vậy thì liền thở phào nhẹ nhõm . - Thưa..cậu chủ đã ra ngoài lúc sáng sớm rồi ạ !- dì Minh đứng ra nói - gọi nó về đây ngay lập tức - nói xong ông đi thẳng lên lầu - Vâng!- dì Minh nói xong thì đám người hầu đều tản ra, ai đi làm việc của người nấy - Mời cô đi theo tôi !- dì Minh quay sang cô nói - Vâng - cô - Cô tên gì ? - Cháu tên là Hạ Bảo Nhi! - cô mấy tuổi rồi ? - Dạ 20 ạ ! - umk, đây là phòng của cô và đây là nguyên tắc trong nhà 1 Không ra ngoài nếu không có sự cho phép của ông chủ hoặc cậu chủ .2 Không được vào phòng làm việc của ông Không được tò mò hoặc thắc mắc chuyện gì . 4 Không gây ồn ào và cuối cùng là không được tắt đèn vào ban đêm , cô đã hiểu chưa ? - Vâng, tôi hiểu rồi - Được, cô cứ ở đây nghỉ ngơi , nếu cần gì cứ gọi tôi- nói rồi bà đi ra khỏi phòng , để cô ở lại trong đó . _________________________________________ - Alo- giọng nói của 1 người con trai mang khuôn mặt lạnh ngắt với đôi mắt chim ưng . ''......'' - Tôi biết rồi! - anh nói xong thì tắt máy - Chuyện gì vậy ?- cậu hỏi - Không có chuyện gì, cha tôi kêu về , cậu ở lại giải quyết êm xuôi chuyện trong bang đi !- anh nói xong thì đi thẳng ra ngoài không nhìn lại . _______________________________________________________- hết chap 1 Rời khỏi ngôi biệt thự , Minh Huy lái xe đưa cô đi. Cô không rành đường phố cho lắm , nhìn thấy con phố liền có chút tò mò-Đây là đâu ?Người bên cạnh vừa xoay tay lái , vừa mở miệng trả lời- Là khu Đông Thiênt/g bịa nhá - Anh đưa tôi đến đây làm gì ? - Bảo Nhi nheo mắt Huy không trả lời câu hỏi của cô. Cậu ta lái xe đến trước một hộp đêm cao cấp nằm ở trung tâm con phố rồi tắt máy dừng Đến rồiNgay lập tức hai tên gác cửa dáng người to lớn như lực sĩ nhanh chân bước đến mở cửa cho hai Kính chào Nhị ca!Minh Huy gật đầu một cái đoạn nhìn sang cô-Đi theo tôiRồi cậu ta cất bước vào trong hộp đêm .Bảo Nhi cảm thấy không hiểu nhưng cũng đành bước theo . Tầng tầng lớp lớp cửa kính được mở ra , tiếng nhạc xập xình bất thình lình đập vào tai cô. Âm thanh to đến mức làm cô nhức đầu không chịu được , phải dùng đến hai tay để che tai ánh đèn mờ ảo nhiều màu , mùi nước hoa sực nồng , những thân hình uốn éo , nhảy nhót loạn xạ. Đúng là một loại hình ảnh thác loạn của địa ngục trần gian. Bảo Nhi thực sự không hiểu nổi tên kia sao lại đưa cô đến cái nơi Huy đi phía trước , đi thẳng vào trong băng qua đám người đang hưởng thụ kia. Đi sâu vào trong hộp đêm , nơi có cánh cửa sắt màu đen to lớn trông như phòng đông lạnh. Cậu ta dùng hai tay xoay cái vòng tròn trên cửa rất giống một cái bánh lái hai vòng. Cánh cửa liền được đẩy ra dễ Huy xoay đầu lại nhìn cô , một cánh tay đặt lên cửa- Tôi đưa cô đến đây thôi. Bảo Nhi cô hãy tự xem bản thân đã làm gì với cậu ấy !Dứt lời , cậu ta hạ cánh tay xuống , đi ngang qua cô , rời khỏi đại sảnh .Trái tim cô đột ngột đập nhanh , dồn dập không ngừng. Bàn tay nhỏ nhắn hơi run , chần chừ đặt lên tay cầm của cánh cửa. Bảo Nhi dùng sức đẩy cánh cửa nặng nề hé ra. Đôi mắt cố gắng thâu những hình ảnh bên trong , ánh mắt dường như chấn trong là một gian phòng rộng lớn , như một phòng họp. Ở giữa đặt một chiếc bàn gỗ ovan lớn dài đến mấy mét , nội thất được trang hoàng lộng lẫy. Nhưng Bảo Nhi không còn thể chú tâm đến sự đẹp đẽ đó . Cô đang chú tâm vào cái người đang đứng đó, trên tay là một chai rượu gần hết, coi bộ anh đứng cũng không vững, dưới chân toàn là vỏ chai , thủy tinh.....Lục Phong lại đưa chai rượu lên nốc cạn . Bộ dáng cao cao tại thượng mà cô độc đau đớn của anh như một con dao sắc nhọn moi móc trái tim cô. Anh vì sao lại trở thành bộ dạng đau thương như vậy ? Sao lại trở nên bất lực như vậy ? Cô không muốn ,một chút cũng không muốn !Anh đang uống, vừa vứt cái chai kia xuống, một thân nhỏ nhắn lao vào lòng anh, vòng tay siết chặt, anh còn đang ngơ ngác thì mùi hương của một người làm anh suy nghĩ mấy ngày nay, làm tim anh đau nhói không ngừng lại sộc vào mũi anh, bất ngờ...không thể là cô được, sao cô có thể đến đây? . Trong lòng anh cô không ngừng tự trách bản thân mình, là do cô, tất cả là do cô, Bảo Nhi bật khóc. Anh gỡ cô ra, cúi xuống nâng khuôn mặt mà ngày đêm mình nhớ, đúng rồi, đúng là cô rồi, anh mở chất giọng khàn khàn nói - Em....sao lại đến được đây ?Cô không nói gì chỉ lắc đầu , nước mắt càng trào ra. Bảo Nhi vùi đầu vào lồng ngực cứng rắn của Ngoan, Tiểu nhi, sao em khóc ?- Lục.... Phong hic...hic..em..Cô vừa khóc vừa nói làm cho trái tim ai đó đau thắt, cúi xuống hôn miên chiếm đóng môi cô. Mãnh liệt nhào nặn , cắn mút cánh môi như viên kẹo trong miệng. Anh muốn hôn cho thỏa nổi khát khao trong tận đáy lòng hắn và ngăn cô không nói nữa .Anh nhớ cô , rất rất nhớ cô. Ngày đêm khát khao muốn có cô ở bên cạnh . Anh tưởng chừng bản thân chỉ có thể mãi mãi cô độc ôm lấy sự nhớ nhung về cô. Ý nghĩ cô không yêu anh, đùa giỡn với tình cảm của anh khiến hắn vừa điên cuồng vừa đau đớn , tuyệt vọng cùng bất lực khiến anh muốn đập nát tất cả , hủy diệt tất cả .Khi cả 2 đều không thể nhịn thở được nữa anh mới buông cô ra , đưa bàn tay lên lau đi những giọt nước mắt đó, hôn lên khóe mắt của cô, thả hơi thở khàn đục và hơi rượu vào mặt cô- Tiểu nhi, em làm sao vậy ?- Lục Phong...hức...em xin lỗi !Anh hơi ngạc nhiên với lời nói của cô, ôn nhu nói- Sao lại xin lỗi ?- Em đã gây tổn thương cho anh, những ngày qua em thật sự rất nhớ anh .Lục Phong, em muốn nói......- Sao ?- Em yêu anh, Lục Phong à !Cô ngước khuôn mặt lên nói , nhớm chân lên đặt vào môi anh một nụ hôn nhưng khi cô định dứt ra thì anh lại ôm đầu cô lại, thay thế một nụ hôn ban đầu bằng một nụ hôn sâu, anh muốn nuốt tất cả những lời này vào tim, vào trong người anh. Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Cánh cửa bị đẩy mạnh ra , Lục Phong bước vào , từng đường nét hoàn hảo trên gương mặt đều thể hiện tính tự cao, ngạo mạn. - Cha gọi con -Tới rồi sao ? - Triệu Khắc Minh Lục Phong đi đến chiếc ghế đối diện vs Triệu Khắc Minh ngồi xuống , nói - Cha gọi con đến có việc gì không ?- Lục Phong chống cằm nhìn cha - Con chuẩn bị kết hôn đi ! Lục Phong đang ngồi đó thì thất kinh , Sao? Cái gì ?Kết hôn ? - Cha không đùa chứ ?- Lục Phong nghi hoặc nhìn người đàn ông trước mặt . - Không - Triệu Khắc Minh nghiêm túc nói Lục Phong nghe xong trong lòng liền tức giận , anh mới có 23 tuổi , còn muốn xông pha giang hồ , làm chủ giới xã hội đen , mỹ nữ xung quanh anh thì nhiều vô số kể , muốn anh trói buộc với cuộc hôn nhân kia sao ? còn lâu ! - Cha , con không biết đối tượng là ai , mặt mũi ra sao , cha muốn con kết hôn với kể lạ mặt sao? con không muốn !- Lục Phong khó chịu nói với cha mình - Cô ta là con của Hạ Thái Bằng , người đã mắc nợ ta nên đã giao cô ta cho chúng ta để trả số nợ . Lục Phong nghe xong càng trở nên tức giận , muốn anh kết hôn với con một đứa con gái mà phải bán thân để trả nợ sao ? nếu làm vậy thì còn đâu Triệu Lục Phong nổi tiếng giang hồ chứ , từ nãy tới giờ anh không nghe lọt tai câu nào cả . - Con sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này Lục Phong kiên quyết nói , làm sao anh có thể đồng ý cơ chứ , đúng là hoang đường , muốn anh chấp nhận những chuyện như thế này sao ? đừng mơ ! - Hổn láo !!! Triệu Khắc Minh bắt đầu tức giận , giáo huấn thằng con trai nghiệt tổ nghiệt tông kia 1 trận . Lục Phong vừa ức chế vừa giận dữ , đáng chết , lần này anh không cãi lại được cha mình , đây là lần đầu tiên Lục Phong và cha tranh cãi , Cuộc hôn nhân chết tiệc !!!!!~~~~~ đang yên đang lành tự nhiên lại bắt anh lấy 1 con ả không quen không biết mà cô ta cũng mặt dày thật, vào đây để ăn tiền sao ? mơ đi ! muốn làm vợ anh sao?............được anh sẽ toại nguyện cho cô ta , chỉ sợ lúc đó cô ta lại thay đổi ý thôi''đáng khinh '' nhếch miệng lên nở 1 nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm , mở miệng nói - Được thôi, nếu cha muốn con sẽ kết hôn ! Lục Phong không nhìn Triệu Khắc Minh , cư nhiên hậm hực bước ra khỏi phòng . Triệu Khắc Minh nhìn hành động vô lễ của đứa con trai , thở dài rồi mắng một câu - Thằng con khó bảo ! __________________________________ Trong phòng cô đang ngồi trước cửa sổ , đưa ánh mắt về nơi xa xăm , về phía có ánh bình minh , đôi mắt chứa hàng vạn sự đau khổ , những ngọn tóc được tự do bay trước gió , bỗng Bảo Nhi giật mình vì tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng bên cạnh , Bảo Nhi làm ngơ đi chỗ khác nhưng những âm thanh đó cứ tiếp tục phát ra làm cô không thể chịu được mà quyết định đi xem chuyện gì đang xảy ra. Đứng trước căn phòng , Bảo Nhi ngập ngừng mở cửa nhìn vào bên trong . Không cần nhìn anh cũng biết là ai , là người mà cha anh muốn anh kết hôn chứ gì , trong căn nhà này ai lại dám như vậy chứ , đúng là bỉ ổi - Cô có thấy mình vô duyên lắm không ,kẻ tò mò ? Bảo Nhi đưa ánh mắt tìm nơi phát ra tiếng nói , trước chiếc giường là một bóng người quay lưng về phía cánh cửa nơi cô đang đứng , dưới nền nhà , cách người con trai ấy 1 đoạn là vô số những mảnh vỡ thủy tinh .Giọng nói đó lại 1 lần vang lên - À tôi quên mất , 1 đứa con được sinh ra từ 1 gia đình thấp kém , nghèo nàn thì làm sao được dạy dỗ nhỉ ? kể cả việc đi đến nhà người khác để trả nợ cũng làm được mà sao ,tôi nói đúng không ? Khuôn mặt Bảo Nhi từ đỏ bừng bắt đầu chuyển sang tím tái đầy tức giận , nắm chặt tay và bước tới gần Lục Phong '' Chát''~~~~ âm thanh của cái tát mà cô tặng cho khuôn mặt đẹp không tì vết của anh - Cô.... - anh có thể xúc phạm đến tôi , làm nhục tôi nhưng tuyệt đối anh không được xúc phạm đến cha mẹ tôi .... Khuôn mặt Lục Phong đỏ gay, lần đầu tiên anh nhận được 1 cái tát đau đến như vậy , kể cả cha anh -Triệu Khắc Minh , cũng không dám tát anh đến nổi như thế , được lắm .... Nhanh như chớp anh nắm được bàn tay của cô , cố tình đẩy thật mạnh vào những chỗ có mảnh thủy tinh , thân thể cô rơi tự do vào những miếng thủy tinh đó , từng mảnh từng mảnh cứa thật sâu vào da thịt mềm mại của cô , chảy ra 1 dòng máu đỏ tươi trên nền nhà , trong lúc cô đang đau đớn không nguôi thì anh lại nở nụ cười nửa miệng , cúi người xuống gần cô, đưa tay lên nắm lấy chiếc cằm của cô , ngước khuôn mặt của cô lên ,nói - Sao ? không chịu được à ? tôi sẽ cho cô nếm mùi vị khi chọc giận đến Triệu Lục Phong này , dù sao thì cô cũng chỉ là vật thay thế cho số tiền mà ông ta nợ chúng tôi thôi , đối với ông ta mà nói cô chỉ là quân cờ hay nói cách khác là 1 món hàng để ông ta lợi dụng . Lục Phong nói xong thì đứng lên , chỉ thẳng vào mặt cô - Biến ! Cô khó khăn đứng dậy , bước thật nhanh ra khỏi phòng , cô không muốn ở nơi đó thêm 1 phút giây nào nữa....thật kinh khủng ____________________________________- Mọi người đọc rồi cho xin ý kiến nhé , nếu dở hay sơ sót chỗ nào thì mọi người nhắc nhở để jenny biết mà sửa nha ~~~~~~~~~~ thiên linh linh, địa linh linh, cầu mong cho cmt và vote tăng lên ~~~~~~~~~ - Tác giả Diệp Mộng TúThể lọai đam mỹ, 1x1, sinh tử Ân Thiên Vũ x Diệp Tần Phong, Tống Hàn Quân x Ân Thiên CátTình trạng hoàn chính văn 64 chương + phiên ngọai 16 chươngNội dungTình cờ say rượu, Ân Thiên Vũ và Diệp Tần Phong liền lăn giường, trong khi chẳng hề biết đối phương là ai. Cứ ngỡ hai đại nam nhân sau sự kiện tình một đêm sẽ phóng khoáng cho qua xem như không có gì, nào ngờ em trai cùng cha khác mẹ của Diệp Tần Phong lại gây họa lớn, khiến cho mối quan hệ của hắn và cậu không thể đứt. Hơn nữa còn có một tiểu bảo bảo âm thầm lặng lẽ ở trong bụng Diệp Tần Phong, gắn kết hai lúc phát hiện Diệp Tần Phong có thai, em trai của hắn, Ân Thiên Cát chính là người phụ trách theo dõi tình hình sức khỏe của cậu, bất quá Ân Thiên Cát là bác sĩ chuyên khoa thần kinh, làm sao có thể đảm bảo chắc chắn được mọi thứ? Vì thế đến lúc tiểu bảo bảo sắp chào đời, vẫn là nhờ đến một người mà Ân Thiên Cát nhất mực tin cậy, mời Tống Hàn Quân hỗ tưởng Ân Thiên Cát và Tống Hàn Quân chỉ là đồng nghiệp thân thiết, nào ngờ phía sau mối quan hệ "đồng nghiệp" kia lại là một quá khứ đầy đau thương, chua chát và tàn nhẫn...Bi kịch sáu năm trước và quan hệ không thể dứt khoát của sáu năm sau của hai người họ, liệu sẽ như thế nào?

tiểu bảo bối em là của riêng tôi